“Trong vòng 89 phút, các cổ động viên Liverpool đã hát những bài hát công kích tôi và mẹ tôi. Tỉ số lúc đó đang là 0-0. Chúng tôi giành được một quả phạt ngay bên ngoài vòng cấm của Liverpool. Ryan Giggs đứng trước quả bóng. Đám đông ở Old Trafford ồn ào đến nỗi tôi còn chẳng thể nghĩ gì được nữa. Trong khoảnh khắc đó, tâm trí tôi, cơ thể tôi, sự tập trung của tôi đều đang ở một trạng thái hoàn toàn khác. Nó khác với Arsenal. Nó khác với Chelsea. Nó thậm chí khác với cả Manchester City, ít nhất là đối với tôi. Nó gần như là một trải nghiệm phi thể xác. Sự căng thẳng là tột cùng.
Đó là trận đấu đã đeo bám tâm trí tôi suốt hai tuần, hiển hiện ngay trước mặt tôi trong vòng một tuần và đấm thẳng vào mũi tôi trong vòng ba ngày trước khi nó diễn ra. Nếu chúng tôi đánh bại Liverpool, đó sẽ là ngày tuyệt nhất của mùa giải. Nếu chúng tôi để thua họ, đó chắc chắn sẽ là ngày tệ nhất”. Đó là lời chia sẻ của Gary Neville về trận đấu giữa Manchester United và Liverpool vào năm 2006. Sau khi M.U ghi bàn quyết định ở phút 90, cả cầu trường như nổ tung. Gary chạy một mạch về phía những kẻ đã liên tục sỉ nhục mình, kéo dằn chiếc áo đỏ xuống cổ gân lên, mắt nhìn chằm chằm vào đám người tội nghiệp và hét lớn hết mức có thể. Đó có phải là một màn ăn mừng điên cuồng, táo bạo và ngạo nghễ? Không, đó là một màn trả thù.

Giữa Liverpool và M.U, thứ người ta cảm thấy rõ ràng nhất chính là nỗi hận thù. Hận thù bắt nguồn từ những xích mích về kinh tế. Hận thù bùng nổ ở những trận bóng. Hận thù tiếp diễn vì vinh quang của kẻ này diễn ra cùng lúc với thất bại của kẻ kia. Cả hai cùng là Quỷ, cùng mang màu áo đỏ, nhưng hiếm khi hai màu đỏ ấy rực rỡ cùng một lúc.
Trước khi Sir Alex Ferguson đến với Manchester United vào năm 1986, Liverpool là kẻ thống trị tuyệt đối tại xứ sở sương mù. Bước tiến của đoàn quân “bất khả chiến bại” giày xéo tất cả những thành trì mà họ hành quân tới, dù cho chúng có kiên cố tới mức nào. Quyền lực của vị vua đến từ Merseyside buộc mọi đối thủ phải quỳ gục dưới chân mình.
Đó là một Liverpool vĩ đại mà chỉ những cổ động viên lớn tuổi nhất mới có được diễm phúc được chứng kiến. Trong thời hoàng kim 1973-1990, Lữ đoàn Đỏ giành tới 11 danh hiệu vô địch nước Anh. Khủng khiếp hơn, chỉ có một lần duy nhất họ cán đích ở ngoài hai vị trí dẫn đầu. Bù lại, trong mùa giải 1980/1981 đó, The Kop đánh bại Real Madrid để vô địch châu Âu. Với Bill Shankly và Bob Paisley trên băng ghế huấn luyện, cùng Kenny Dalglish và Ian Rush dưới sân, Liver Bird sải cánh trên toàn cõi Anh quốc cũng như lục địa già.
Thời hoàng kim, Liverpool là vua của bóng đá Anh (Nguồn: Pinterest)
Cách đó 30 dặm, tại thành phố công nghiệp Manchester, một binh đoàn màu đỏ khác lại đang trải qua những ngày tăm tối nhất. Những năm đầu thập niên 70, bước đi lạc lối của Red Devil khiến họ chìm sâu vào vũng lầy khủng hoảng. Đỉnh điểm, cú đánh gót của huyền thoại Denis Law trong trận derby Manchester vào năm 1974 đẩy M.U vào thảm cảnh xuống hạng. Trong bóng đêm của nỗi thất vọng, mây mù còn bao phủ Old Trafford bởi khi đó George Best và Bobby Charlton cũng đã ra đi, bỏ lại sau lưng một khoảng trống mênh mông. Những gì mà các 3 HLV kế nhiệm Sir Matt Busby làm được cho M.U chỉ là 3 danh hiệu FA Cup. Quỷ Đỏ khi đó không hề là một cái tên khiến cho đối thủ phải e sợ. Đôi khi, họ chơi bóng làng nhàng ở mức trung bình. Kết cuộc, thành phố Liverpool hả hê khi nhắc đến địa danh gần sát họ ở phía Tây Bắc nước Anh. Màu đỏ của cảng biển nhấn nhấn chìm màu đỏ của máy móc công nghiệp.
Thế rồi, vào ngày 6 tháng 11 năm 1986, định mệnh cất lên tiếng nói của nó. Hay như cách mà ta thường nói: “phần còn lại đã trở thành lịch sử”. Sir Alex Ferguson đến với Manchester United khi đội bóng còn ngổn ngang những vấn đề. Và tất cả những gì mà chiến lược gia người Scotland đã làm cho M.U đơn giản là tiến đến cái bảng vàng của bóng đá Anh, gỡ cái nhãn tên phía trên cùng xuống và đặt lên đó một cái nhãn tên khác. Vị vua thống trị xứ sương mù vẫn như thế, vẫn mặc chiếc áo choàng đỏ, vẫn tung hoành dọc ngang, vẫn buông những nhát kiếm chết chóc xuống đầu những kẻ ngáng đường. Chỉ có điều, vị vua ấy bây giờ mang tên Manchester United, chứ không còn là Liverpool nữa.

Vị vua lỗi lạc lúc còn non trẻ đã từng bị chế giễu bởi kẻ thủ cựu. “Come back when you’ve got 18” – “Trở lại đây khi bọn mày dành được 18 danh hiệu”, đó là nội dung trên tấm băng rôn của các cổ động viên The Kop sau khi United vô địch nước Anh lần đầu dưới trướng của Sir Alex. Những người thiết kế tấm banner đó có lẽ chẳng thể nào tưởng tượng nổi việc họ bị quả báo nhanh đến như thế. Chỉ trong vỏn vẹn chưa đầy 20 năm, những kẻ ngạo mạn kia từ hả hê chế giễu, trở nên hốt hoảng lo sợ, rồi cuối cùng biến thành trò cười cho thiên hạ. “Well here we are, sat on your perch” – “bây giờ bọn tao ở đây, ngồi trên cái lồng chim của tụi mày”. Liver Bird một thời tung hoành khắp chốn, nay thoi thóp dưới cây đinh ba của con Quỷ mới. Cũng có lúc nó tìm cách thoát ra khỏi lồng, nhưng cây đinh ba lại lầm lũi tiến tới và siết chặt cũi sắt.

Khi nhìn lại giai đoạn hoàng kim của hai đội bóng, người ta sẽ thấy sự tương tự nhau đến kinh ngạc. Từ 1972-1992, Liverpool giành 30 danh hiệu quốc nội: 11 lần vô địch quốc gia, 4 FA Cup, 4 League Cup, 10 Charity Shield và 1 ScreenSport Super Cup. Hãy nhìn thống kê của M.U từ năm 1990 đến 2013: 13 lần vô địch quốc gia, 5 FA Cup. 4 League Cup và 11 Charity/Community Shields. Cứ ngỡ như là người viết cuốn sách lịch sử đem sự thống trị của thời kì này sang chép vào thời kì khác có độ dài tương đương vậy.
Số phận không cho phép cả hai cùng chiếm lấy những vinh quang. Khi một kẻ ngồi trên ngai vàng, kẻ kia phải chịu quỳ xuống khuất phục. Và cái hay của số phận là dường như nó rất công bằng. Không ai có thể ngồi mãi trên ngai vàng, cũng như chẳng có ai quỳ mãi trong tủi nhục. Ngày Sir Alex đến, định mệnh gõ cửa Liverpool và giật lấy cái vương miện của họ để trao cho United. Ngày Sir Alex rời đi, định mệnh cũng cướp luôn cái vương miện ấy khỏi tay M.U.
Kể từ ngày đó đến nay đã sáu năm. Sáu năm, cổ động viên tại Old Trafford mỏi mắt đi tìm lại hình bóng của một bậc đế vương oai hùng, nhưng tất cả những gì nó được chứng kiến chỉ là hình ảnh của một con Quỷ còi cọc, yếu ớt và mất đi phép thuật. Cũng có những lúc, con Quỷ ấy gượng dậy bằng chút sức lực cuối cùng, nhưng rồi lại ngã quỵ bởi những mầm bệnh đục khoét cơ thể nó. Cơn bạo bệnh ấy, không phải ngày một ngày hai mà có thể chữa khỏi.
Nghiệt ngã thay, những ngày Old Trafford bị bao phủ bởi tăm tối, một lần nữa là những ngày Anfield rực rỡ dưới ánh đèn. Con đại bàng bị nhốt trong lồng, nay phá then ra ngoài để rồi lại dang rộng cánh bay. Lần này, nó không chỉ đập cánh ở ngoài biển đảo. Sức đập của nó tạo ra con sóng lớn vượt qua eo biển Manche và trở thành cơn cuồng phong cuốn phăng mọi thứ trên đường đi. 11 năm trước, cả châu Âu quỳ gối dưới chân cây đinh ba của Quỷ đỏ thành Manchester. 11 năm sau, lục địa già lại xin đầu hàng trước cơn cuồng nộ của Quỷ đỏ vùng Merseyside.

Số phận đã chỉ định Liverpool và United là những kẻ trị vì của lịch sử nước Anh. Và dĩ nhiên, một nước không thể có hai vua. Khi lá cờ phía trên Old Trafford đỏ thắm, thì tấm băng rôn tại Anfield trở nên nhòe màu. Còn khi các khán đài Anfield rực sáng, thì phía trên Old Trafford lại là mây đen…
Bình luận
Bài viết này hiện chưa có bình luận nào.